Sách: Luận Về Yêu (Alain de Botton)


Rất nhiều điều mà những người đang yêu đã chọn che giấu người tình của mình, và giấu đi khỏi chính mình, được phơi bày trong cuốn “Luận về yêu” của Alain de Botton.

luan-ve-yeu-review

 

Chính xác là như vậy, mỗi chương sách của “Luận về yêu” là một nỗi niềm trăn trở, một phương thức tiếp cận tình yêu đầy thấu đáo từ rất nhiều phương diện. Khi nồng nhiệt và đầy mê đắm, khi lại giữ khoảng cách và bỏ lại đó những câu hỏi để người đọc tự bắt kịp phần còn lại. Thật kỳ lạ và thật cô đơn, cái cách mà nhân vật  đã viết nên một “cuốn kinh Thánh” đầy bản năng và cũng đầy bản sắc, rối rắm và sâu sắc đến thế, để nhìn thấu tình yêu mà mình đang trao đi. Dẫu tìm cách phân tích nó đến tận cùng gan mật nhưng  hạnh phúc đến cuối cùng vẫn cự tuyệt tất cả phân tích của anh. Còn bao nhiêu nữa những người tình ngoài kia  những người tình đang nắm quá chặt tâm can mình, không dám sẻ chia những bất an trong cõi lòng và tìm cách bọc quanh nó một lớp đường? Hoặc chúng ta không dám nói ra “Tôi yêu cô ấy/ anh ấy đến mức tình yêu đó có thể giết chết tôi.” Chúng ta sợ bị lật tẩy.

Dù chẳng thể liệt kê có bao nhiêu nỗi lo sợ trong tình yêu, nhưng thực chất tình yêu không đòi hỏi mỗi người tình phải luôn tìm lời giải. Alain nói rằng “những ai quá hiểu biết về tình yêu hóa ra chẳng phải là yêu gì”. Và có lẽ sẽ mãi là như thế: chúng ta là những sinh vật đui mù trong tình yêu.

Sẽ thật khó khăn nếu vừa yêu một người, một tình yêu đầy bổn phận lẫn những tự nguyện và không chịu nổi một ngày không gặp nhau, vừa phải chấp nhận tình yêu đó không là vĩnh viễn, người đó hoàn toàn có thể đổi thay. Tình yêu mang theo quá nhiều ảo vọng, người đang yêu rất giỏi sống trong những khao khát về may mắn, hạnh phúc và chung thủy và từ chối nhìn vào khía cạnh còn lại với bất ổn, khổ đau và phản bội, vốn là một phần không rời tách. Những lời hẹn ước rốt cuộc là thứ ít mang nghĩa lý nhất trong tình yêu (trong khi những người tình lại gán cho nó nhiều giá trị lớn lao), khi buổi ngắm hoàng hôn chúng ta san sẻ cho nhau ngày hôm nay, vài tháng sau rất có thể sẽ thuộc về người ta yêu và một ai khác.

Nhưng sự chấp nhận luôn là điều quá khó.

——-

Thời khắc đáng nhớ nhất xảy đến với tôi, khi vẫn còn đang bơ vơ với đoạn kết, cầm trong tay cuốn sách và ngồi trước cửa cơ quan người yêu và đợi anh, anh xuất hiện từ phía sau nhìn vào gương mặt lơ ngơ của tôi, cùng với một phản ứng đầy chính xác và nhạy cảm, đặt lên trán một nụ hôn. Anh rất ít và hầu như không có khuynh hướng bày tỏ tình cảm nơi đông người, nhưng nhờ vào biểu hiện kịp thời đó tôi được nhắc nhở rằng chính việc xác nhận sự hữu hạn của Tình Yêu đã khiến tôi muốn dành cho anh một lòng thành cho đến lúc chết, nếu sự sống của cuộc tình này dài hơn sự sống của tôi.

Alain De Botton có khi sẽ bảo rằng suy nghĩ phía trên cũng là một suy nghĩ “thiếu sáng suốt” vì nó sinh ra khi tôi bị phủ đầy bởi một hành động ngọt ngào. Nhưng bạn ơi, tôi không có khao khát trở thành kẻ toàn bích hiểu rõ về tình yêu, tôi chỉ muốn trao lòng yêu thương đúng lúc cho người thấu hiểu những dấu hiệu nhỏ bé của mình, nhìn nhận tôi giống như là “chính tôi”, và nhờ đó đem tôi trở về nhà.

Phương Yến

 


Bình luận về bài viết này