Trong “Suối Nguồn”, Khi Roark đồng ý với Keating sẽ để Keating đứng tên kiến trúc sư trên chính công trình mình thiết kế, dưới đây là lời nói mà anh dành cho Keating.
“Anh sẽ nhận được tất cả những gì mà xã hội có thể ban phát cho một người. Anh sẽ được tất cả tiền bạc. Anh sẽ được bất kỳ danh tiếng hay huân chương huy chương nào mà người ta muốn trao cho anh. Anh sẽ nhận lấy sự biết ơn mà người thuê nhà có thể có. Còn tôi, tôi sẽ lấy được cái mà không một ai có thể ban phát cho một người, ngoại trừ chính anh ta. Tôi sẽ là người xây dựng Cortlandt.”
—-
Chị Nhàn, cùng với quán bar Waltz for Debby và cửa hiệu TV của chị là điều tôi chợt nghĩ đến trong những ngày đã gấp lại 1200 trang sách. Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ về chị giản đơn như nghĩ về một người bị thôi thúc làm nên cái đẹp, tạo nên niềm vui vì bản thân cái Tôi và bản thân sự sáng tạo. Không phục vụ điều gì khác nằm ngoài thứ ấy.
Tôi cũng nghĩ về Anh, một trong số ít những tâm hồn mà tôi biết, đã luôn nhất quán và trung thành với niềm tin và quan điểm cơ bản của mình trước mọi thời điểm.
Càng lớn lên (hay già đi), tôi càng thấm thía rằng cái chết của một người đã bắt đầu sớm hơn, từ khi anh ta trao đi quyền công nhận, định giá, chấm điểm chính mình hay những điều mình làm ra – cho đám đông. Bạn giao phó mình để phục vụ cho dòng nước dữ dội bên ngoài, dù không ít lần đám đông chối bỏ món quà bạn dâng tặng. Và bởi vì đường đến Giấc Mơ thì hơi xa, trí nhớ mỏng dần đi theo những hoài nghi và hoang mang trên đường, nên mỗi ngày người ta quên mất dần điều mình mơ ước.
Vì ai cũng ở một nơi nào khác bên ngoài. Và ai cũng đang tìm kiếm những thứ từ lâu không thể tìm thấy từ bên ngoài. Những người chọn lựa ở bên trong cuộc đời mình là những người trọn vẹn may mắn trong khoảng giữa thời gian mặt trời mọc mỗi sáng và lặn mỗi chiều. Họ chọn là một thực thể của những riêng tư quý giá để không là một dãy các tính từ nối tiếp nhau hiện lên rồi mờ đi trên một sân khấu mênh mông khác.
Mục đích của người nhạc sĩ nằm ở bản nhạc, không nằm ở người nghe nhạc.
Mục đích của một tác gia nằm ở quyển sách, không nằm ở người đọc sách.
Đóa hoa đương lúc đỏ thắm nhất không mong gì cả. Không mong được nhìn thấy. Cũng không cần được ai chụp một cái ảnh.
Đó là một cái sướng rất lạ lùng. Và có lẽ không bao giờ chúng ta nên để mất.
–PHƯƠNG YẾN
