*những suy niệm rất ngắn viết từ 2017, tôi sẽ upload dần từ hôm nay.*
—
Trên một Fanpage tôi quan tâm, người viết bài đăng tải mấy câu thơ quen thuộc của Lưu Quang Vũ:
“Nếu cuộc đời toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?”
Một cô gái nọ để lại dòng bình luận: “Giờ nước ở Việt Nam ô nhiễm lắm không trong veo được đâu chị, em cũng muốn mơ mộng lắm nhưng đó là thực tại.”
Bỗng tôi buồn nản làm sao. Số phận con người Việt Nam đã được định đoạt để khó mà đạt được sự thơ mộng bình yên từ môi trường sống; khi ta bước ra đường không còn dám mong ngóng một nơi yên lặng để giữ vững mối thân tình với thiên nhiên, mà chỉ còn lại nỗi sợ và những ước mơ tan vỡ. Những đứa trẻ bây giờ – và cả chúng tôi nữa – rồi sẽ lớn lên trong khi rời bỏ chất thơ và phong vị đằm thắm từ cách nhìn của thế hệ trước. Cuộc đời ít đi những đôi mắt ra đường ngóng lên tìm sắc độ xanh của bầu trời, hay một đường nét của mây.
Không thể sống đầm ấm bên nhau dưới thiên nhiên dẫn chúng ta đến một lựa chọn duy nhất: Tạo ra sự đầm ấm trong tâm tưởng. Có hơi điên mới ngồi chờ xã hội đẹp lên rồi hẵng sống.
Nhưng quả là cần rất nhiều can đảm và hơi bị điên để vẫn tin rằng đời là một bài thơ chứ không phải gì khác.
—
12/2018
