Những mong manh này.


 

*những suy niệm rất ngắn viết từ 2017, tôi sẽ upload dần từ hôm nay.*

—-

Tôi rảo bước trong công viên, đi ngang một cặp đôi ôm nhau dưới một bóng cây như thể cùng co rút bên trong chiếc kén. Tôi chạy xe máy quanh một làng quê, những chiếc áo trẻ con vàng đỏ trắng đung đưa trên dây phơi trước khoảng sân bừng nắng khiến tôi dễ chịu làm sao. Một người đàn ông đặt tay sau lưng vợ khi băng sang đường. Bát thức ăn thơm phức lúc bình minh người thân trao vào tay, toàn bộ những ấm áp vụn vặt khiến trái tim bừng lên hôm nay – mong manh đến chừng nào.  Hãy chậm rãi với mọi niềm vui ta nhận được từ con người; con người mong manh và định mệnh đã gắn liền với vô vàn nguy cơ chết chóc lẫn hữu hạn. 

Nhân thế vẫn mải miết kiến tạo những thành tựu công nghệ,  nuôi nấng hệ thống dữ liệu, khám phá bí mật của những vì sao, leo thang nhiệt thành trong sự nghiệp.  Tôi mỉm cười và không hiểu: Tất cả có ý nghĩa gì, nếu như tình yêu giữa con người không còn lướt qua tim ta nữa?

Hãy tưởng tượng buổi chiều vàng lùi dần về đêm tối, có chàng trai vẫn đứng bên mộ mẹ. Tưởng tượng những căn nhà khói bếp không còn nghi ngút bay lên nữa. Tưởng tượng những bộ não thành thạo đếm mọi con số trên màn hình điện tử, giờ đây lắp bắp không gọi nổi tên người thân trên môi. Tưởng tượng chỉ còn mình ta đứng giữa cuộc đời, ôm cất kỷ niệm của người yêu thương cả trong giấc ngủ khi gió vẫn rền rĩ ngoài cửa sổ. Thế giới này sáng tạo biết bao phát kiến vĩ đại đến thế, chỉ có sự mong manh của khối cơ thể, thịt da, ánh mắt nhìn và dòng máu – là mãi chối bỏ hay sao? Chỉ có con người là động lực vận hành của cuộc đời một con người, là đam mê hướng tới và khao khát để sống.

 Đừng nghĩ tới điều gì khác, xin hãy chỉ nghĩ tới con người, với toàn bộ những mong manh đẹp đẽ này mà thôi. Chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ là vấn đề thời gian.

 

11/2018

 


Bình luận về bài viết này