Căn nhà giữa rừng sâu


Mùa mưa dầm của Sài Gòn có vẻ đã chính thức bắt đầu. Buổi tối tôi nghe tiếng mưa rơi sũng nước, nghe cả tiếng thời gian đang lẳng lặng rỏ từng giọt xuống từ một vòi nước rỉ sét vô hình nào trong tâm tưởng. Sau đêm mưa trĩu nặng, bầu trời buổi bình minh dốc toàn bộ sức lực để phủ lên một lớp màu xanh trong thuần khiết. Muôn lớp sóng ánh nắng dịu dàng rọi vào nhà. Ngoài ban công nhỏ nhắn, hồng, tường vy, chuông vàng… lại được thoả thuê hưởng một bữa tiệc của đất trời, vươn mình xanh um.

Vài tháng qua, như một đáp đền cho quyết định mua chiếc máy đọc sách, tôi đọc lại những tiểu thuyết đã đọc hồi hai mươi. Con Người Hoan Lạc của Nikos Kazantzakis, Cô Đơn Trên Mạng Janusz Wisniewski, sách Murakami tôi cũng say sưa gặm nhấm lại: Xứ Sở Diệu Kỳ Tàn Bạo Và Chốn Tận Cùng, bộ ba cuốn 1Q84 (hiện tôi đang đọc cuốn thứ 3). Tiếp đó, tôi dự định sẽ đọc lại số sách của Márai Sandor và cuốn 2666 “đem chọi gà cũng chếch” của Roberto Bolaño.

Cuộc đọc-lại này cho tôi cảm giác mình vừa đối thoại với chính mình của một thời xa vắng, vừa đang tái lập trình một vài giác quan để quan sát hiện thực lúc này. Bản thân chuyện “quan sát hiện thực” có lẽ cũng là một bài tập mà tôi luôn hăng hái nhất, và lắm khi cũng lơ là nhất. Công việc tôi đang làm có lẽ thật ít ỏi cơ hội để mở ra những cảm khái hiện thực đủ sâu sắc (dù ở một chừng mực ý nghĩa nhất định, tôi yêu công việc này); cho nên vui vẻ với sự một mình trong thế giới riêng là điều quan trọng đến nhường nào. Dù đôi khi, kéo dài quãng thời gian một mình sẽ dễ đắm chìm trong mộng cảnh, trong một vùng nước sâu của những tình thế mơ hồ. Nhưng, như nhân vật của Murakami từng nói “thời gian và tự do là hai thứ quan trọng nhất mà con người có thể mua được bằng tiền.” Khó lòng mà không đồng ý với nhận định này.

Trong 1Q84, người tình nhiều tuổi của chàng Kento đã kể với chàng ta một giấc mơ huyền ảo về căn nhà giữa rừng sâu. Tôi nghĩ việc tận hưởng cuộc sống của riêng mình trong thời đoạn này của xã hội, cũng giống như sở hữu một căn nhà giữa rừng sâu. Căn nhà ấy là tâm hồn riêng của tôi, được che chở và sưởi ấm bởi những tán lá dày của chiêm nghiệm. Khu rừng giá lạnh ngoài kia chính là cuộc sống này, mênh mông, hỗn độn, chấp chới, nơi ranh giới giữa cái thật và cái không thật không ngừng bị xoá nhoà đi, đầy những con đường mòn dẫn dụ lẫn những hiểm nguy không báo trước. Nhưng rồi bằng những bước chân cố gắng, tôi luôn tìm thấy lối trở về mỗi cuối ngày. Về với căn nhà nơi chỉ có niềm riêng trầm lắng và tình yêu ấm áp. Căn nhà giữa sừng sâu là chốn trú ẩn an toàn nhưng cũng là nơi lưu đày tự nguyện.

Tôi mong sao mỗi ngày mình được tái sinh lòng mình giữa căn nhà ấy, được thức dậy trong lòng buổi bình minh mềm mại sáng ánh. Thế giới ngoài kia hư hay thật, ta sẽ dần phân định khi ngày mai chân ta lại tiến tới.


Bình luận về bài viết này