“Chỉ là một vầng trăng giấy”


Tôi về nhà khi cơn mưa rào đổ xuống thành phố. Ô cửa taxi lấp lánh những giọt mưa trong suốt. Tài xế lái chiếc ô tô hiệu gì tôi không rõ, nhưng chỗ ngồi rộng rãi dễ chịu, ghế dùng loại da êm ái. Nhưng bấy nhiêu chỉ ở mức thoải mái chứ chưa phải ngạc nhiên gì. Điều làm tôi ngạc nhiên là anh ta mở bản nhạc “It’s only a paper moon“. Tôi xúc động đến nỗi suýt nữa thì muốn bắt chuyện với anh ta. Tôi đưa mắt nhìn cảnh vật trôi đi ngoài cửa xe. Nghĩ về cái thế giới mênh mang với vô số những ý nghĩa lẫn vô nghĩa của nó. Nghĩ xong rồi, thì không biết phải cảm thấy gì đây ngoài nỗi hài lòng khôn tả vì được sống, được yếu đuối và sến súa, được sẻ chia những vô nghĩa hay có nghĩa của thực tại này với người mình yêu.

Thực tại chỉ nồng đượm cái thực, khi “ta có tình yêu của nhau”.

“Say it’s only a paper moon
Sailing over a cardboard sea
But it wouldn’t be make-believe
If you believed in me

Yes, it’s only a canvas sky
Hanging over a muslin tree
But it wouldn’t be make-believe
If you believed in me”


Bình luận về bài viết này