“Ta là ai, mà.. ước vọng quá đời này?”


“Vũ trụ này chưa bao giờ được thiết kế để phục vụ cho sự nhàn hạ của tâm trí nhân loại.”

The Flow

Thi thoảng vào thời khắc vắng lặng yên bình của đêm, chiêm ngắm màn trời đen thăm thẳm nơi những vì sao đang cháy hoặc đang chết, ta bình thản nhận ra: sự an toàn mà ta đang thụ hưởng chỉ là một ngoại lệ mong manh, một khoảnh khắc ngẫu nhiên hiếm hoi giữa những quy luật căn bản cùng các diễn trình tự nhiên không màng đến mong muốn của bất kỳ giống loài nào. Vũ trụ, ngay từ khởi thủy, chưa bao giờ hứa hẹn về một sự nhàn hạ dành cho tâm trí nhân loại.

Những gì ta gọi là “ngôi nhà” thực chất chỉ là một ngoại lệ hiếm hoi, một xác suất nhỏ nhoi đến mức khó tin giữa những thiên thể đang vận hành với tính bạo lực khủng khiếp. Hỗn loạn vốn đã tồn tại lâu đời trong mọi thần thoại và ký ức của loài người. Hỗn loạn không phải là sự cố, mà là bản chất nền tảng của tự nhiên. Trật tự, trái lại, chỉ tồn tại trong ý chí sinh học của con người.

Thiên nhiên không biết giận dữ, cũng không biết trừng phạt, chỉ đơn thuần vận hành trong sự vĩ đại và vô cả, vốn không bị cản trở bởi bất kỳ ước vọng “mưa thuận gió hòa” nào của chúng ta. Hiện thực bao giờ cũng vắng lặng, và trong sự vắng lặng đó, diễn tiến của một biến cố cũng bình thường như diễn tiến của buổi bình minh. Chúng ta chỉ là những kẻ quan sát, cố gắng tìm kiếm một thời khắc hạnh phúc giữa hai cơn rung chấn.

Sự bất như ý là bản chất của vạn vật, nhưng cách ta đối diện với nó – bằng sự điềm tĩnh, bằng cái nhìn thấu suốt, bằng việc tự diễn giải và cải thiện chất lượng trong mỗi trải nghiệm sống – mới là thứ định hình nên “trật tự” của con người. Ta là những kẻ tạo ra ý nghĩa trong một thế giới dửng dưng, ta kiêu hãnh cảm nhận sự mong manh của chính mình, ta thắp lên ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm cho nhau giữa đêm trường của những phức cảm hiện sinh. Ta tồn tại không phải để được vũ trụ vỗ về, mà để học cách thưởng thức “một vài trống canh” hành trình riêng tư của mình, trong lúc không né tránh cái hiện thực đơn độc vĩnh hằng của mình giữa những vì sao lạnh lẽo.

–PHƯƠNG YẾN


Bình luận về bài viết này