Viết ngắn vào 5 tháng 12, 2023
.. thật khó để thừa nhận rằng, tôi mong manh làm sao để giữ mình xa khỏi việc trở thành người mà mình không mến thích.
Nói lời ấy với ai? Không nên nói lời ấy với ai? Có nên làm thế? Sao không làm thế? Sao lại cảm thấy thế này? Sao lại không cảm thấy thế kia? Điều này có vô lý? Mình có thực sự mến người này? Tại sao sáng nay người ấy nói như thế? Nụ cười kia rốt cuộc là thế nào? Ta nói “nhớ mà” nhưng liệu còn nhớ? Ta nói “quên sạch” nhưng liệu có quên? Ta đang làm gì ở đây? Nhọc nhằn này đổi lấy gì? Mình bắt đầu là ai và liệu rời đi là ai?
Một cuộc đời bận rộn. Rồi nhìn lại, chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng tôi muốn kể về buổi sáng nay. Những rung động nhỏ nhoi trên con đường đi làm: nắng ươm như mật rải thành từng thảm sáng chiếu phủ hàng cây, một đời sống xanh biếc trên mặt hồ tôi đã thấy, những người công nhân ngồi chụm lại cười đùa ăn bữa sáng mười mấy nghìn trước công trường. Một buổi sáng như bao buổi sáng, một ngàn ngày trước, mười ngàn ngày trước, một ngàn ngày sau, mười ngàn ngày sau.
Rồi tôi sẽ ở đâu? Ánh sáng nào phủ lên, bóng tôi nào đắp trùm? Mười năm trước tôi mười chín tuổi, giỏi vuốt ve cơn yếu đuối của mình, giờ hai mươi chín tuổi tôi sợ từng cơn yếu đuối.
Tôi cứ nghĩ mình chán ngán loài người làm sao, nhưng mười ngàn buổi sáng nữa vẫn muốn sống dậy làm người.
