Tôi (lại) nhâm nhi cà phê vào một sáng chủ nhật, tháng sáu mùa hè, những tia nắng trong xanh rơi xuống thành phố một cách thành thật, khiến tôi trong cơn tản mác của tâm hồn mình, đã suýt chút nữa tin rằng tiết trời có vẻ như đang mát mẻ. Nhưng không.. cái nóng vẫn đang im lặng thấm xuống những mặt đường, những gương mặt người, vờn đi vờn lại ngoài ban công nhà tôi đây. Mùa hạ chỉ thơ khi ta ở.. trong nhà nhìn ra ngoài đường (haha, chồng tôi nói đùa như thế.)
Mùa xuân nảy nở trong tôi hy vọng còn mùa hè cho tôi nhiều cảm thức. Nhân lúc cà phê chưa loãng đá, nhân lúc mơn man nhớ đến câu hát “thế kỷ này tan trong nắng ban chiều”, tôi muốn viết lại đây những khoảnh khắc đẹp và xúc động của mùa hè năm nay (dù chưa qua quá nửa), tôi đã sống qua và vẫn lưu luyến chiếu đi chiếu lại trong đầu. Cái “đáng sống” của cuộc đời ở tuổi đôi mươi thật khác với tuổi ngoài ba mươi: tôi muốn vun đắp và đắm say cuộc đời trong từng chắt chiu nhỏ, hơn là chấp vấn nó như đã từng.
- Nhân dịp nghỉ lễ về thăm nội. Thức dậy nơi gian phòng nhỏ ở nhà nội, nghe tiếng nội gọi “đồ ăn sáng trên bàn nha con”. Trong gian bếp ngập ánh sáng, nhìn nội dỡ ra từ cái giỏ đi chợ những nguyên liệu đơn giản của buổi cơm trưa.
- Bơi giữa biển ở Phú Yên, khi chiều chập choạng rơi xuống những vệt sáng cuối cùng. Bầu trời không mây, tôi thả người giữa làn nước xanh đậm, ấm và yên ả, trải rộng bất tận; nhìn về phía bờ biển dần neo người với hậu cảnh là dãy nhà làng chài cũ kỹ đã bị rút bớt những bộ phận bởi cơn bão năm ngoái. Thế gian như hạ màn. Anh Lý đang bơi đua với đám trẻ con trong làng. Chúng cười vang cả lên và liên tục ném vào nhau những câu thách đố thơ trẻ.
- Roadtrip qua những cung biển miền trung. Vui quá là vui. Xúc động quá là xúc động. Hai đứa chỉ ngắm cảnh, nói xấu.. thiên hạ và cười suốt.
- Hơn bốn giờ sáng ở Nha Trang. Chân trời đã rực những viền hồng khổng lồ. Biển tĩnh lặng trong từng đợt sóng phồng lên xẹp xuống nhịp nhàng như một người đang trở mình trong giấc ngủ.
- Trăng sáng vươn lên sau một hòn đảo, lây lan một màu vàng phơn phớt dịu dàng vào mặt biển.
- Sắc xanh của rừng sác Cần Giờ trong cơn mưa sáng thứ bảy.
- Hơn mười giờ đêm, nghe mưa rơi trên biển.
- Vô số cuộc trò chuyện, vô số buổi chiều bày bao cuộc vui, vô số cảnh sắc được ngắm nhìn cùng nhau. Thật lòng biết ơn vì có anh bên đời.






