-
“Ta là ai, mà.. ước vọng quá đời này?”

“Vũ trụ này chưa bao giờ được thiết kế để phục vụ cho sự nhàn hạ của tâm trí nhân loại.” The Flow Thi thoảng vào thời khắc vắng lặng yên bình của đêm, chiêm ngắm màn trời đen thăm thẳm nơi những vì sao đang cháy hoặc đang chết, ta bình thản nhận ra:
-
Thời gian là cú lãng quên dài bất tận

Sáng chủ nhật, uống cà phê và miên man trong tâm trí. 1. Tôi nhớ chuyến đi gần nhất của cả hai hồi đầu tháng. Chúng tôi đến một khu nghỉ dưỡng tự nhiên bên bờ biển, sống trong một căn lều gỗ rộng rãi, giản tiện nhưng đầy đủ, có khoảng sân trước lẫn
-
“Chỉ là một vầng trăng giấy”

Tôi về nhà khi cơn mưa rào đổ xuống thành phố. Ô cửa taxi lấp lánh những giọt mưa trong suốt. Tài xế lái chiếc ô tô hiệu gì tôi không rõ, nhưng chỗ ngồi rộng rãi dễ chịu, ghế dùng loại da êm ái. Nhưng bấy nhiêu chỉ ở mức thoải mái chứ chưa
-
Căn nhà giữa rừng sâu

Mùa mưa dầm của Sài Gòn có vẻ đã chính thức bắt đầu. Buổi tối tôi nghe tiếng mưa rơi sũng nước, nghe cả tiếng thời gian đang lẳng lặng rỏ từng giọt xuống từ một vòi nước rỉ sét vô hình nào trong tâm tưởng. Sau đêm mưa trĩu nặng, bầu trời buổi bình
-
“Xin chào nhau giữa con đường”

Viết ngắn vào 5 tháng 12, 2023 .. thật khó để thừa nhận rằng, tôi mong manh làm sao để giữ mình xa khỏi việc trở thành người mà mình không mến thích. Nói lời ấy với ai? Không nên nói lời ấy với ai? Có nên làm thế? Sao không làm thế? Sao lại
-
Sống bình thường, thì sao?

“Một trong những điều đáng lo ngại nhất về cuộc sống hiện đại… là nó đã khiến cho việc chỉ là một con người bình thường trở nên không thể chấp nhận được.” Alain de Botton Một đêm hè Sài Gòn hồi tháng 5, tôi ngồi trên chuyến grab từ công ty về nhà. Chuyến
-
Những mong manh này.

Hãy tưởng tượng buổi chiều vàng lùi dần về đêm tối, có chàng trai vẫn đứng bên mộ mẹ. Tưởng tượng những căn nhà khói bếp không còn nghi ngút bay lên nữa. Tưởng tượng những bộ não thành thạo đếm mọi con số trên màn hình điện tử, giờ đây lắp bắp không gọi…
-
Rất nhiều can đảm.

Không thể sống đầm ấm bên nhau dưới thiên nhiên dẫn chúng ta đến một lựa chọn duy nhất: Tạo ra sự đầm ấm trong tâm tưởng. Có hơi điên mới ngồi chờ xã hội đẹp lên rồi hẵng sống.
-
“Mưa rơi không vì ai mong.”

“Anh sẽ nhận được tất cả những gì mà xã hội có thể ban phát cho một người. Anh sẽ được tất cả tiền bạc. Anh sẽ được bất kỳ danh tiếng hay huân chương huy chương nào mà người ta muốn trao cho anh. Anh sẽ nhận lấy sự biết ơn mà người thuê…